Luyên thuyên về máy ảnh film.

Ha Nguyen Hong

HÌE is not hère
Ban Truyền Thông
#1
Chào mọi người,
Mình xin phép được chia sẻ về một điều mà mình vô cùng thích: máy ảnh film.
Mình đã từng có một con máy số, Canon 7D các thứ. 2014, được ông anh làm nghề báo để lại cho, mình há hốc mồm nhìn cái sự xóa phông diệu kì của nó. Chỉ thế cũng đủ làm mình thấy tuyệt vời, vì nó khác hẳn với tất cả những gì mình có thể làm được với chiếc điện thoại đểu đểu, và gần hơn tới những tác phẩm nhiếp ảnh mà mình thường hay xem.
Nhưng mình lại là một đứa dở hơi. Mình chán, thì mình bỏ. Chiếc máy ảnh đã ra đi vào tay người khác khi mình cảm thấy nó không còn làm mình vui nữa. Mình đã từng mang máy ảnh đi khắp nơi, chụp mọi thứ, quay mọi thứ, rồi về thức đêm mà lựa trong hàng trăm tấm ảnh. Càng lựa, mình càng cảm thấy mình không còn yêu những tấm ảnh mình đã chụp. Những kỉ niệm cũng bị xóa nhòa bởi tất cả những gì mình làm đó là trải nghiệm chúng qua chiếc ống kính bé nhỏ.
2015, mình mới biết đến khái niệm chụp film. Khi ấy, những cuộn phim chỉ rẻ bèo 20k, những chiếc máy film cũng chỉ loanh quanh 500-600k. Mình lần đầu tiên cầm con Canon FT của bố bạn mình, gạt cần rồi nín thở ấn nút chụp. Tiếng "tạch" vang lên. Mình háo hức đến mức khó tả. Nhưng thời đó, ít người chụp máy film lắm. Giữa một rừng cơ man máy số, mình thấy thật lạc lõng. Vậy nên mình đã quyết định không sở hữu một chiếc máy film.
2017, mình quen hai người bạn. Họ là những người yêu nghệ thuật đến mức kì dị. Họ đã thay đổi mình rất nhiều. Và chính họ là người đã rủ mình đi vào tình yêu với máy film không dứt ra được. Pentax Spotmatic là lựa chọn sau bao nhiêu đắn đo của mình. Thật sự, nếu muốn trải nghiệm thật nhiều với film, hãy mua một con SLR chết đo sáng. Vui lắm.
61503240_1220815918085833_3433575290838712320_o.jpg
Mình mất cuộn film đầu tiên vì mắc lỗi lắp film, nên nó bị tuột. Cảm giác đau đớn kinh khủng khiếp. Trong cuộn film đó, dù chỉ 36 kiểu, nhưng mình đã lưu giữ những hình ảnh của người anh thân thiết đã đi xa mà đến giờ mình vẫn chưa được gặp lại. Nhưng thế lại hay. Mình đã hiểu cảm giác mất đi những tấm hình quý giá ấy nó xót xa thế nào.
Mình mất một cuộn nữa vì mắc lỗi đo sáng, nên cái thì cháy sáng, rồi cái thì tối quá. Máy mình không có đo sáng, và hồi đó còn trẻ trâu, lười không chịu học hỏi. Thế là mình lại (gần như) mất tiếp những kỉ niệm về lớp cấp ba của mình, cái hồi mà chúng nó thôi mắng chửi nhau, người lớn lên chút và bắt đầu yêu thương nhau hơn.
Sau đó, mình chú tâm học hỏi. Mình biết không nhiều, nhưng đủ để mỗi lần mình chụp, không còn đắn đo xem phải set khẩu set tốc thế nào nữa. Dù vẫn hồi hộp. Không biết ảnh sẽ ra sao, có out nét không, có lệch không, ra màu gì, ánh sáng thế nào.
000028500014.jpg
Giờ thì mình cũng kệ luôn rồi. Wabi-sabi. Mỗi bức ảnh đều là một dấu trang xinh đẹp của cuốn sách quá khứ. Mỗi bức ảnh đều lấp lánh như vàng như bạc trong tâm trí mình. Mình yêu chúng khủng khiếp, dù trông thế nào đi chăng nữa. À, mình còn trải nghiệm được mọi thứ sâu hơn, vì mọi người biết không, một cuộn chỉ có 36 kiểu thôi, và mình nghèo nên mình không có tiền buff film liên tục, nên mình chỉ có thể chọn những lúc mình cảm thấy tuyệt nhất mà lên cò thôi.
Giờ thì mình sẽ phải xa em bé Pentax để đi theo người yêu mới: Carl Zeiss Ikon Contaflex I với màn trập lá (leaf shutter) siêu hay ho. Mình chỉ hơi rén vì nó là chiếc máy (gần như) là khó sửa nhất trong mọi máy ảnh. Cái lúc ông anh collector mình quen đặt lên tay mình chiếc máy với sự trân quý ghê gớm, mình cảm thấy trọng trách của mình cũng to ra phết.

000003.JPG
 

Quỳnh Trangg

Kén trong khoai lang kén nha
Ban Tổ chức
#2
ui t cũng thích chụp máy film lắm nma nó hơi khó cả tiền phim ngốn quá á
 

TrucAnh

Call me Nuiiii
Ban Tổ chức
#3
Trời ơi ảnh đẹp quáaa ❤️ mê máy ảnh film kinh khủng luôn á mỗi tội k đủ kinh phí nuôi em nó thật:<