Bốn tuổi. Tôi có một ước mơ: trở thành thủy thủ mặt trăng. Khuôn mặt xinh đẹp, áo quần lung linh, có đủ phép thần thông siêu phàm.

Mười tuổi. Tôi có một ước mơ: đó là năm mười một tuổi sẽ có một người khổng lồ đến đập cửa nhà và giải thích với bố mẹ rằng tôi thật ra là phù thủy. Và thay vì sẽ đi học ở trường cấp 2 như mọi đứa trẻ bình thường khác, tôi sẽ đi tàu hỏa đến Hogwarts và học phép thuật.

Mười tám tuổi. Tôi có một ước mơ. Đỗ Ngoại thương.

Hai mươi tuổi. Tôi có nhiều hơn một ước mơ. Những thứ bình dân và không cao cả như hồi còn bé. Có gấu, điểm cao, học ít, chơi nhiều, kiếm một công việc part-time ổn định lương vừa vừa.

Hai mươi hai tuổi, chắc tôi vẫn sẽ có nhiều hơn một ước mơ. Chắc sẽ ước mơ ra trường không thất nghiệp, hoặc đi làm có sếp tốt bụng, lương cao.

Hai mươi tư tuổi, chắc sẽ là không bị ế.

Ba mươi tuổi, chắc sẽ là …

Dường như càng lớn, ước mơ của tôi lại càng bé đi. Không mơ mộng viển vông như trước, nó bé nhỏ hơn, đời thường và cũng tầm thường hơn. Những ước mơ không còn đơn giản chỉ là ước mơ như thuở bé nữa… giờ bao gồm cả những tính toán thiệt hơn về tương lai sau này..

Chúng ta sợ hãi sự khác biệt, sợ hãi tương lai, và sợ hãi cả những ước mơ. Ước mơ đang dần trở thành là hai chữ quá xa xỉ.

Hai mươi năm sau lúc này, có thể bạn sẽ thấy thất vọng vì những điều mình không làm hơn vì những điều mình đã làm. Vậy nên hãy tháo nút dây. Hãy cho thuyền rời khỏi bến cảng an toàn. Hãy căng buồm đón gió. Tìm tòi. Khám phá.

 

Và ước mơ.

 

Cho những ai còn đang mông lung về tương lai, về mục đích sống của chính bản thân mình. Cho cả những người đã nhen nhóm trong mình một hoài bão mà chưa có đủ can đảm để thực hiện nó. FFRadio xin được gửi tặng các bạn Vol 54 – Tôi có một ước mơ.

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN