Mưa. Lạnh. Những cơn mưa dầm dề cuối Đông luôn khiến con người ta nao lòng. Một điều gì đó hòa vào tiết trời lấp đầy tâm hồn con người ta với ngổn ngang suy ngẫm, triết lí, hoài niệm, và hy vọng… Khoảnh khắc giao mùa dường như đang đến vội vã để kịp giờ cho một cái hẹn mỗi năm chỉ có một lần. Hơi lạnh của những tháng cuối năm làm ta nao nao nghĩ về những thời khắc giao hòa của cuộc sống, những thời khắc mà khi đó, chúng ta đi đến điểm tận cùng của một con đường dài, và nhìn thấy ở phía trước một con đường mới.

Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao mình của cái tuổi 20 lại khác mình của cái tuổi 15 đến thế? Tại sao mình của bây giờ lại hay suy nghĩ mỗi khi chuyển mùa đến vậy mà không thể nào cứ vô tư lự như đứa nhóc 7 tuổi ấy?

Nếu như thời gian được đánh dấu mốc bằng giây phút, bằng tháng năm, bằng quá khứ – hiện tại – tương lai; thì cuộc đời của mỗi con người lại được đánh dấu mốc bằng những bước ngoặt, những sự thay đổi trong nhận thức và suy nghĩ.

Và chúng ta vẫn cứ hay gọi những dấu mốc đó là “Giao Thời”!

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN