Vol. 50 – Mùa đi qua cửa sổ

0
630

Câu chuyện của chúng ta bắt đầu với một chàng trai ngồi bên cửa sổ của một quán café. Một tuần 2 lần, vào đúng chiều thứ 4 và Chủ nhật, tầng 3, nghe tiếng piano du dương ngân lên trong một chiếc máy nghe nhạc cổ điển gợi nhớ về những ngày xưa cũ, tay ôm ấp một chú mèo và đưa mắt qua cửa sổ, phóng tầm nhìn xuống mặt đường. Chàng ngắm phố, ngắm những vạt nắng ngoài cửa sổ, mỉm cười khi hàng hoa rong lướt qua, cũng có khi trở nên ngây ngô chỉ vì nụ cười tươi như nắng của một cô gái đang rảo bước ngoài phố.

Thú vui tao nhã của chàng cứ yên bình, dịu dàng và thầm lặng như thế. Cho tới một hôm, chàng biết làm thơ!

Chậu Son môi mơ màng trong chiều gió

Nhớ một người con gái bóng liêu xiêu

Mùa lại nối mùa đi qua cửa sổ

Có một người ngơ ngác thấy đang yêu

Và người kể chuyện – là tôi đây – không hề liên quan gì đến chàng trai ấy. Vì tôi không thể biết được rằng cái khung cửa sổ dệt bởi đám son môi xanh rờn ấy đã đón bao nhiêu tương tư dại khờ như thế nào. Chàng ta yêu. Yêu trong sự rung động, yêu trong đau khổ, yêu trong niềm vui bắt gặp ánh nhìn của ai đó, yêu trong thất vọng tràn trề đường về hôm nay vắng bóng ai.

Nhưng, chàng yêu nhiều lắm…

Yêu một cô nàng của mùa Xuân, đầy sự trẻ trung và tươi mới. Nét tinh nghịch vẫn còn trên khuôn mặt của một cô gái đôi mươi. Cô luôn cười, cảm giác như cả thế giới bừng sáng lên theo từng khoảnh khắc nàng ta chạm vào cái chuông gió gắn ở cái cửa sổ bên cạnh.

Yêu một cô nàng của ngày Hạ đầy nắng, chiếc máy ảnh cơ luôn đi kèm, tạo nên công thức của một cô nàng ưa khám phá, thích thu hết thảy từng giây từng phút của cuộc sống lên những thước phim đen trắng, một cô nàng tràn đầy sự bùng nổ nhưng lại ưa thích sự cổ điển?

Tôi – ý tôi là chàng ta, còn yêu một cô nàng thích đếm lá vàng rơi bên cửa sổ, tay xoay xoay cốc trà hoa cúc và nhấp từng ngụm một, nàng ta thích mèo, nhưng mèo thì không thích trà hoa cúc lắm thì phải. Một cô nàng mùa Thu lãng mạn đúng kiểu, dễ khiến cho người ta lỡ ghé mắt sang cũng phải xao xuyến đôi phần.

Thật kỳ lạ là cô nàng mùa Đông cuối cùng mà chàng ta gặp, lại lạnh lùng đến thế. Cô thích lặn ngụp trong cái áo khoác dày sụ, luôn ngồi với dáng điệu tay vòng ra trước cốc cà phê đen, tạo nên bức tường thành vững chắc cho những mối nguy hiểm tiềm ẩn muốn đến làm quen. Xa cách lắm mà lại bí ẩn lắm, chẳng phải nó sẽ thôi thúc cái cảm giác muốn khám phá ở một chàng trai như tôi hay sao? Nhưng chàng yêu thật lòng, và chung tình. Nhưng dễ gì để một chàng trai hiếm có khó tìm ở cuộc sống hiện tại này, một quý ông thích sự lãng mạn, đến làm quen với những cô nàng đó.

Và mùa cứ đi qua cửa sổ, chàng có nên yêu?

Hãy cùng lắng nghe câu chuyện đầy thú vị, “Mùa đi qua cửa sổ” trong vol 50 của FFRadio, các bạn nhé :”>

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN